CHƯƠNG 10
Khiêm nhường trước những điều lớn hơn mình
Bài viết này nằm trong chuỗi ghi chép “Tư duy trị liệu – nền tảng của Tiềm Huyệt Pháp”, được hình thành từ quá trình suy tư và thực hành trị liệu tự nhiên.
Làm nghề càng lâu, tôi càng thấy rõ giới hạn của con người. Dù kinh nghiệm nhiều đến đâu, tay có tinh đến mức nào, thì vẫn có những phần nằm ngoài khả năng kiểm soát. Nếu người làm trị liệu không sớm chấp nhận điều này, rất dễ rơi vào ảo tưởng về quyền năng của chính mình.
Đặt Đấng Tối Cao lên trên mọi hệ thống trị liệu không phải là vấn đề tôn giáo, cũng không phải là niềm tin cưỡng ép. Đó là một thái độ sống. Thái độ thừa nhận rằng có những trật tự lớn hơn hiểu biết của con người, và mình chỉ đang làm việc trong một phần rất nhỏ của trật tự đó.
Khi người làm nghề không đặt mình lên cao nhất, rất nhiều thứ tự nhiên trở nên nhẹ. Không cần chứng minh phương pháp của mình đúng hơn phương pháp khác. Không cần bảo vệ quan điểm bằng mọi giá. Không cần tranh hơn thua trong những điều vốn không thể đo đếm.
Tôi từng thấy có những ca, mọi điều kiện đều thuận, mọi thứ tưởng như đã mở, nhưng kết quả vẫn không đến. Nếu lúc đó người làm nghề chỉ nhìn vào kỹ thuật, rất dễ sinh hoang mang hoặc tự trách. Nhưng khi đặt mình trong một trật tự lớn hơn, tôi hiểu rằng có những điều chưa phải lúc, hoặc không nằm trong phần việc của mình.
Đặt Đấng Tối Cao lên trên cũng giúp người làm nghề không vượt ranh giới. Không đi vào vai trò “cứu”, không gánh thay số phận, không hứa hẹn những điều vượt quá khả năng. Khi không gánh những thứ không thuộc về mình, người làm nghề mới có thể làm tốt phần việc nhỏ nhưng đúng của mình.
Trong trị liệu, có những chuyển biến rất rõ, nhưng cũng có những kết quả rất âm thầm. Có những điều xảy ra ngay, có những điều chỉ lộ ra sau nhiều năm. Nếu người làm nghề chỉ tin vào những gì mắt thấy tay chạm, rất dễ bỏ sót phần sâu hơn của quá trình.
Khi đặt Đấng Tối Cao lên trên mọi hệ thống, tôi không còn cố gắng sắp xếp mọi thứ theo ý mình. Tôi làm việc với sự cẩn trọng, nhưng không mang tâm kiểm soát. Tôi giữ trục, giữ nhịp, còn kết quả đến mức nào, tôi để nó tự bộc lộ theo cách của nó.
Điều này cũng giúp người làm nghề không bị cuốn vào việc xây dựng một hệ thống khép kín. Hệ thống nào rồi cũng có điểm mù. Phương pháp nào rồi cũng có giới hạn. Chỉ khi thừa nhận điều đó, người làm nghề mới tránh được sự cứng nhắc và tự mãn.
Càng học lâu, tôi càng thấy điều cần thêm vào không phải lúc nào cũng là kiến thức. Có những giai đoạn, thứ cần bớt đi còn quan trọng hơn.
Bớt sự chắc chắn rằng mình đã hiểu đủ. Bớt nhu cầu phải đúng. Bớt mong muốn chứng minh bản thân. Bớt cái tôi của người làm nghề.
Nhiều người dành cả đời để tích lũy: thêm bằng cấp, thêm kỹ thuật, thêm phương pháp, thêm kinh nghiệm. Những điều đó đều có giá trị. Nhưng chúng không phải lúc nào cũng là điều còn thiếu. Nếu chỉ biết thêm mà không biết bớt, người làm nghề rất dễ trở nên nặng. Nặng vì kiến thức, nặng vì quan điểm, nặng vì hình ảnh mình muốn giữ.
Có những điều chỉ được nhìn thấy khi cái tôi lùi xuống một bước. Không phải vì mình biết ít đi, mà vì mình đủ khiêm nhường để nhận ra vẫn còn những điều lớn hơn hiểu biết của mình. Và đôi khi, chính sự khiêm nhường đó lại mở ra khoảng trống để thấy rõ hơn trật tự vốn đã tồn tại từ trước, nơi con người không phải là trung tâm, mà chỉ là một phần rất nhỏ trong một điều gì đó lớn hơn chính mình.
Đặt Đấng Tối Cao lên trên không làm trị liệu yếu đi. Ngược lại, nó làm trị liệu trở nên khiêm nhường và bền vững hơn. Khi không đứng ở đỉnh cao nhất, người làm nghề không sợ bị kéo xuống. Khi không ôm hết công lao, cũng không phải gánh hết trách nhiệm.
Với tôi, đây là nền tảng thầm lặng nhưng rất quan trọng. Nó giữ cho người làm trị liệu không lạc hướng khi kết quả đến, và không sụp đổ khi kết quả không như mong muốn. Khi trật tự này được đặt đúng, mọi hệ thống phía dưới tự nhiên vận hành nhẹ nhàng hơn.
